CÓ MỘT NÀNG THƠ XỨ TRẢNG... -TRẦN HOÀNG VY

CÓ MỘT NÀNG THƠ XỨ TRẢNG...

*Trần Hoàng Vy*

                    

              Nguyễn Thị Kim Liên đến với thơ từ tập "Ánh đèn phố núi" (Bút danh  Sông Hương) và tập "Môi ngọt" (Bút danh cũng là tên thật : Nguyễn Thị Kim Liên)   dường như đã để lại một dấu ... son môi ngọt ngào trong lòng người đọc  và bạn bè văn nghệ của xứ Tây Ninh ...

                    Từ Sông Hương cái tên đầy chất thơ mộng của đất Thần kinh xứ Huế mang một ước vọng về thơ Sông Hương lại trở về với tên tuổi thật của mình âu cũng là bởi cái nghiệp thơ ca?

                           Nguyễn Thị Kim Liên là một nhà giáo quê gốc ở Trảng Bàng (Tây Ninh)- cái nơi mà ngày xưa Vũ Anh Khanh  đã có : "Đây Tha La xóm đạo / Có cây ngọt trái lành ..." nức tiếng một thời và bây giờ là Bánh tráng phơi sương bánh canh Trảng Bàng... làm lưu luyến những bước chân du khách  sau một lần lãng du ghé lại. Còn thơ của nàng thơ - Kim Liên xứ Trảng Bàng  ư? Nhà văn Nguyễn Đức Thiện đã viết  :

" Nhiều khi Nguyễn Thị Kim Liên tự vấn chính mình : thơ làm sao nói hết được nỗi lòng. Trong thơ nhiều khi cứ nhói lên những câu hỏi rồi sau đó là những câu trả lời của chính chị mà những câu trả lời ấy Nguyễn Thị Kim Liên (NTKL) tự bảo : Thơ làm gì cho cuộc sống riêng mình. Chính vì thế mà cảm nhận được sự vật vã vật vã sống và vật vã trong thơ NTKL và càng vật vã thì thơ NTKL  càng thêm đằm thắm ...".

                            Cái đằm thắm ấy là: " Mặn mòi /Trên môi/ Đắng đót/ Trên môi/ Chua chát/ Trên môi/  Chứa chan tất cả/ Thành mật ngọt/ Trên môi"  chăng?

 Hay đó là nỗi lòng của nàng thơ - Kim Liên thông qua bài "Dòng suối nhỏ" :

"Tôi cũng thế một giọt thơ một giọt/ Giữa rừng thơ ngơ ngác kiếm đường đi / Ai biết được? mà đâu cần ai biết/ Lặng thầm buông/ Nhặt /  Giữa bộn bề" .

Cái bộn bề ấy lại là lúc NTKL ngồi một mình với nỗi thầm lặng rất riêng :

" Bây giờ đã khuya lắm rồi / Trước trang giấy trắng mình tôi một mình."

                      Là một cô giáo với nhiều lo toan bận rộn. Phận làm người mấy ai được thảnh thơi ? NTKL  vẫn dành cho học sinh của mình những tình cảm thân thương khi cô đứng nhìn sân trường  :

" Lá phượng xanh chờ ngày xòe hoa tươi rói /  Lại tiễn người đi/ Lại đón người về/ Sân trường lúc nào cũng mới" (Sân trường).

                     Công bằng mà nói từ Trại sáng tác Đà Lạt trở về cho đến nay NTKL đã có một bước đi lên đáng khích lệ giống như một đóa hoa thơ trải qua những e ấp ban đầu mới từ từ hé nụ và thoảng hương hương dù mộc mạc đơn sơ vẫn khiến lòng ta cảm nhận một thi vị riêng không trộn lẫn. Nàng thơ ấy nàng thơ- Kim Liên của quê hương xứ Trảng vẫn có cho mình một dáng vóc riêng Thơ NTKL  cũng đã được xây dựng lên như thế... 

Gò Dầu Hạ- Đầu Tháng Giêng

TRẦN HOÀNG VY

 

...........................................................................................................................................

Bánh tráng phơi sương bánh canh Trảng Bàng... làm lưu luyến những bước chân du khách  sau một lần lãng du ghé lại...

altalt

Có cây ngọt trái lành ..."

KL

Chào ns VVPhúc !

Chào ns VVPhúc !

Chào chị KL !
Lâu quá hôm nay ghé thăm chị và đọc bài giới thiệu của nhà thơ Trần Hoàng Vy về chị.

VVP chúc mừng chị nhé !

Viết bởi Vũ Vĩnh Phúc @ 18:24 2011-04-17
............................

Chào ns VVPhúc !
Mừng bạn ghé đọc trang blogs KL và để lại cảm nhận thân tình nhé!
Chúc bạn sang tác hay !

Vũ Vĩnh Phúc

Chào chị KL !
Lâu quá hôm nay ghé thăm chị và đọc bài giới thiệu của nhà thơ Trần Hoàng Vy về chị.

VVP chúc mừng chị nhé !

SH

Thân gửi nhà thơ Nguyễn si Lương

Thân gửi nhà thơ Nguyễn si Lương

Trời ơi!Thế này ai cũng thích đến thăm em vừa được thăm nàng thơ xứ Trảng vừa dược "nhìn ngắm"
để thèm bánh tráng phơi sương bánh canh Trảng bàng Muốn ngồi ngay xuống rùi em ơi .
Cảm ơn em nhiều

Viết bởi Nguyễn si Lương @ 16:45 2011-04-17
......................................
Thân gửi nhà thơ Nguyễn si Lương
KL rất vui có nhà thơ mới ghé đọc và cảm nhận thân tình nhé!
Chúc nhà thơ an vui cuối tuần nhé!

KL

Thân gửi nhà thơ T.Thảo !

gửi ban Kim Liên

Đọc CÓ MỘT NANG THƠ XỨ TRẢNG của Trần Hoàng Vy mà nghe thấm đâm một dòng thơ ngọt ngào chảy miên man qua hồn.

Chúc mừng bạn và tác giả Trần Hoàng Vy

Viết bởi thao @ 16:50 2011-04-17
................................

Mừng cô bạn đồng nghiệp ghé thăm !
Thảo hay thật đấy vừa sáng tác vừ dạy học !
Cảm ơn Thảo nhé!

SH

(TIẾP THEO)

32. KỂ CHO BIỂN NGHE

Có một lần lỗi hẹn
Biết trách ai bây giờ?
Biển thì bao la thế
Em một mình ngẩn ngơ

Anh thì xa xôi thế
Một mình em một bờ
Em thì thầm với sóng
Sóng không anh thờ ơ...

Giá được làm sóng nhỉ?
Em xô đến bạc đầu
Giá được làm biển nhỉ?
Tha hồ ta tìm nhau

Nhưng là em nhỏ bé
Nhưng là anh đâu đâu
Nên chiều nay với biển
Em ngấm dần nỗi đau...

THƠ NGUYỄN THỊ KIMLIÊN
……………………………………….

Đăng trên tạp chí BIỂN & BỜ - HÀ NỘI- tháng 5-6/2009

33.. KHÔNG ĐỀ
Viết trên giường bệnh
Em không muốn nói lời ly biệt
Cái nghĩa trăm năm mới ban đầu
Nồng nàn một chút vừa chia xớt
Sao nỡ làm con tim nhói đau

Thơ NGUYỄN THỊ KIM LIÊN

34. THẤY Ở LANG BIANG
Gió hoang
Sương lạnh tái tê
Bóng thông gầy guộc
Chiều về liêu xiêu

Chuyện xưa đắng
Cả trời chiều
Lời thề cũ
Đọng
Hắt hiu
Núi rừng

Với người
Tôi chỉ người dưng
Nghe xong chuyện
Cứ bâng khuâng
Nhớ người
Núi rừng
Là núi rừng ơi
Tìm đâu
Thấy được
Những lời thủy chung

Một mình tôi
Giữa mênh mông
Một mình tôi
Giữa
Thinh không
Tìm người
Thơ NGUYỄN THỊ KIM LIÊN
(Đăng trên tạp chí BIỂN & BỜ - HÀ NỘI- tháng 5-6/2009)

35. . GỬI NGƯỜI

Ngày xưa khờ dại ngây ngô
Lời anh buông tóc xác xơ… muộn rồi
Thôi đành buộc gió cuối trời
Gom mây để lấp một đời trớ trêu

Thôi thôi hẹn kiếp tiếp theo
Hẹn hò thế để mà yêu …
Bây giờ
Thơ NGUYỄN THỊ KIM LIÊN

36. VỀ THÔI ANH

Giọt hoàng hôn đọng vàng mái tóc
Hàng bằng lăng tím ngắt trời chiều
Phút chia tay mắt trong mắt yêu
Lời chất chưa trong đáy lòng thăm thẳm

Về thôi anh
Nửa của mình nổi trôi chìm đắm
Nghiệt ngã thay sắp xếp của trời
Thế gian nhòa chỉ một bóng hình thôi
Rồi cũng hết
Chỉ còn trong hoài niệm

Về thôi anh
Ta để con tim một hành tinh xanh
Xanh mãi một tâm hồn
Khúc vĩ thanh chẳng có một đời buồn
Lời cũng lạc
Cung đàn cũng lạc

Về thôi anh
Về thôi anh
Về thôi .

NGUYỄN THỊ KIM LIÊN

37. TUỔI CHÍN TÌM MÌNH

Mấy mươi mùa sen tàn trước mắt ta
Mấy mươi cuộn lá vàng rơi trước ngõ
Bao trận khóc cười câu thơ dang dở
Viết tặng người cũng là viết cho tôi

Câu thơ gì viết ở tuổi mấy mươi
Sợi tóc rối chữ quên chữ nhớ
Câu thơ nào mộng mơ một thuở
Câu thơ nào níu được tháng năm trôi

Số đa đoan mà mắc nợ đời
Trăm lần vay chưa một lần được trả
Biển đời dâng dâng ngàn con sóng vỗ
Tôi con thuyền lầm lũi giữa khơi xa

Có điều gì giăng mắc những ngày qua
Có gì trăn trở ngày đang sống
Nhiều lắm khát khao quá nhiều hoài vọng
Cứ bộn bề khắc khoải trong tôi …

NGUYỄN THỊ KIM LIÊN

38. BẤT CHỢT MÙA ĐÔNG

Trách làm chi lạnh mùa đông
Trách mình lẩn thẩn nhớ nhung mơ hồ
Cho hồn lạnh lẽo suốt khuya
Chuyện ngày xưa chuyện ngày xưa đắng long

Thôi đừng nhớ thôi đừng mong
Nhủ mình vậy vẫn mông lung nhớ hoài
Chiều đông sương nhè nhẹ rơi
Vương vương từng giọt bồi hồi ngẩn ngơ

Bao giờ cho hết mộng mơ
Bao giờ cho hết ngày xưa bao giờ?
Nguyễn Thị Kim Liên

39. TRĂNG

Trăng chưa tròn sáng trong như tình yêu tuổi ấy
Không gian im ta lặng nhìn trăng
Khoảnh khắc này ai đâu đó có trông
Về hướng trăng nhòa nhạt
Rồi tròn trăng
Đắm mình giữa ngàn sao
Có phải trăng ngày nào
Soi tỏ nỗi niềm riêng
Trăng hôm nay vẫn lặng im
Như bạn hiền
Tri kỷ
Chung và riêng
Hiếm quý
Tin tưởng và bình yên
Trăng ơi ! làm gương soi tỏ mọi miền
Để người thấy người ở đó
Để gửi lời qua gió
Gửi hình qua trăng
Đêm tuyệt vời mênh mang
Muôn nỗi chất chồng
Bề bộn quá
Trăng ơi !

Thơ NGUYỄN THỊ KIM LIÊN

40.TỰ BẠT

Tôi bảo tôi rằng đây lần cuối
Viết những dòng mà tự gọi là thơ
Trong lòng ngổn ngang nhiều nỗi
Biết có dừng không liệu có dừng không

Có một chiều tôi nghe tiếng đàn
Lại một chiều nghe dòng sông đang hát
Có lúc thấy đồng xanh bát ngát
Cánh cò bay. Liệu có dừng không ?

Có những sớm mai tỏa nắng hồng
Có những lần nghe gọi đò tha thiết
Bên tôi những học trò mải miết
Những nụ cười . Liệu có dừng không?

Đời cứ trôi tôi người giữa dòng
Chèo hay lái một mình tôi ráng sức
Bến bờ nào còn chờ phía trước
Muốn dừng liệu có dừng không ?

Một ngày xa một ngày trông ngóng
Liệu có dừng có dừng không?

Tôi đành phải buông
Chờ ngày mai
Ngày mai
Mới biết
Thơ NGUYỄN THỊ KIM LIÊN
HẾT

KL

(TIẾP THEO)

23. THU ƠI

Cuối hạ mây dường như trắng loá
Hoa đồng tiền đỏ cháy một chân trời
Thiên thanh áo ngỡ ngàng mười tám tuổi
Gieo hạt đầu ngày em gọi: Thu ơi!

Thấp thoáng cánh buồm em mơ bến đậu
Mây lại bay hình áo cưới ngang trời
Đêm màu mật trăng vàng màu mật
Giữa sóng neo mình em hát: Thu ơi!

Em nhặt lấy lá ngô đồng cổ tích
Gió đã đông thủ thỉ hát bao lời
Em khoác lại tấm áo buồn năm cưới
Soi tấm gương mình em khóc: Thu ơi!

THƠ NGUYỄN THỊ KIM LIÊN

24. TRẢNG BÀNG MƯA

Cứ hoài bối rối câu thơ
Lung linh màu tím giọt mưa Trảng Bàng
Có bay về phía anh chăng ?
Cho tôi gửi chút nồng nàn nhớ nhung

Mưa chi mãi mưa chẳng dừng !
Giọt mưa rồi cũng rưng rưng với chiều !

THƠ NGUYỄN THỊ KIM LIÊN

25. YÊU
Ở đâu mà cứ dập dềnh
Cho chao đảo cho bồng bềnh đáy sâu
Dâng lên cho sóng dâng trào
Cho ăm ắp những ngọt ngào từ em
8/2010
NTKL

26. CON SÓNG NỒNG NÀN

Dập dềnh con nước chiều hôm
Để cho con sóng cuộn chồm uống nhau
Để cho muôn thuở bạc đầu
Chúng mình một kiếp có nhau tràn đầy
10/2010
NTKL

27.. NHỚ

Chiều quê ngọt lịm làn môi ấm
Bóng dáng người xa tím đợi chờ
Trong buổi hoàng hôn nhàn nhạt nắng
Nỗi nhớ chung chiêng chiều ngẩn ngơ
8/2010
NTKL

28.KHÔNG ĐỀ
Ngàn năm cứ thế mây trôi trôi
Núi vươn cao sừng sững giữa trời
Anh ơi ! có phải anh như thế?!
Em sẽ dâng mây đến suốt đời
8/2010
NTKL

29. KHÔNG ĐỀ

Giữa đầm một bông sen xòe nở
Cánh hồng ướt đẫm những giọt sương
Nhụy hé mở rưng rưng đón gió
Hồn người bỗng sững lại rưng rưng

NGUYỄN THỊ KIM LIÊN

30.. BIỂN VÀ CÁT
Biển ngoài kia cuộn sóng
Cát trong này xôn xao
Tím nhớ biển gầm biển thét
Trắng đợi cồn cào cát dâng cao
Nguyễn Thị Kim Liên

31. DÒNG SUỐI NHỎ
Vào rừng bổng gặp con suối nhỏ
Nước trong veo và rúc rích tiếng reo
E ấp bông hoa rừng chớm nở
Ngân dài những tiếng chim kêu

Ta ngược suối tìm nguồn mê mải
Đá cuội im lìm dấu kín chuyện đại ngàn
Một dòng nước mấy mươi đời chảy mãi
Sông ngoài kia con nước cứ lớn dần

Từng giọt một chắt chiu từng giọt
Khát chân trời con lách rừng sâu
Róc rách chảy suốt hành trình chật vật
Cho ngoài kia biển rộng sóng dâng trào

Tôi cũng thế một giọt thơ một giọt
Giữa rừng thơ ngơ ngác kiếm đường đi
Ai biết được? Mà đâu cần ai biết
Lặng thầm buông
nhặt
giữa bộn bề

Nếu có thể xin được như suối nhỏ
Lách giữ rừng hoang
Tìm đến biển mênh mông
Nguyễn Thị Kim Liên

SH

(TIẾP THEO)

15. CHỢT BUỒN

Bỗng nhiên buồn thê thảm
Đầu óc bỗng ngu đần
Tiếng cười bỗn tắt ngấm
Con người bỗng vụn tan

Bỗng muốn thành cát bụi
Muốn thành kẻ vô tri
Để không còn giận dỗi
Và cũng chẳng cuồng si

Ráng tìm cọng rơm nhỏ
Làm phao giữa trùng khơi
Ráng kiếm một cọng chỉ
Níu diều bay giữa trời

Ngày đừng dài như thế
Đêm đừng trôi chậm rì
Cô đơn làm ta sợ
Từng phút một trôi đi

Chia cho ai một nửa
Cho vơi chút lạnh lùng
Nào có còn ai nữa
Mình ta giữa mông lung

Ô còn chấm sao nhỏ
Đang hấp háy giữa trời
Hình như sao thủ thỉ
Khuyên ta được mấy lời

Cô đơn làm điểm tựa
Thành những vần thơ này
Những vần thơ chấp cánh
Cho hồn ta bay bay . . .
Nguyễn Thị Kim Liên

16. TRỞ VỀ

Trở về với khoảng trời xưa
Tìm trong ký ức giấc mơ thiếu thời
Vườn ai hoa cúc vàng tươi
Nhởn nhơ bướm trắng đậu rồi lại bay

Gốc si xưa lá rụng đầy
Cầu tre nghiêng dáng hao gầy tháng năm
Đường xưa đâu những dấu chân
Đồng xưa đâu tiếng thì thầm ngày xanh

Một đời gấp gáp trôi nhanh
Khoảng trời xưa đã trở thành xa xôi
Trở về tìm ánh trăng rơi
Giật mình gặp sợi mây trời tương tư
Trở về tìm lại tuổi thơ
Nỗi buồn đẫm cả cơn mưa cuối chiều

Thơ NGUYỄN THỊ KIM LIÊN

17.CON SÔNG CHÚNG MÌNH

Quê em có dòng Vàm Cỏ
Bốn mùa xanh con nước êm đềm
Cả bốn mùa câu hò êm ả
Bốn mùa nương con sóng mênh mang

Cái thuở mới quen anh dìu ghe nhè nhẹ
Cho lời tình tự ấm mặt sông
Nhưng tiếng sóng cứ đùa dai thế
Tiếng mình vì thế cứ rưng rưng

Thương cho những nụ hôn trên sông
Cứ bập bềnh cho lòng người thao thiết
Một lời yêu lắng đọng mãi trong lòng
Gió chao chiêng đà trao anh hết

Ôi Vàm Cỏ con nước trôi dìu dặt
Nâng chúng mình trôi tới bến nồng nàn
Như lúa đôi bờ đến kỳ mẩy hạt
Đôi chim dừng xây tổ giữa biếc xanh

Vàm Cỏ của em và Vàm Cỏ của anh
Cho chúng mình một quê hương đằm thắm
Một tình yêu ngọt ngào sâu đậm
Và dập dìu như con nước dịu êm
9/2010
NTKL

……………………………………………………

Đăng trên báo Tây Ninh ngày 16/10/2010

18. NHỚ VÀM CỎ

Nỗi nhớ bất ngờ như chưa từng có
Nhớ bâng quơ như không phải của mình
Vàm Cỏ ơi cuộc đời em đó
Chảy dọc nỗi vui buồn sướng khổ
Phải không anh?

Không xa được dù thượng nguồn xơ xác
Phù sa như giấc mơ vội tròn đêm
Em chỉ biết có một vấng trăng non trong suốt
Treo ở cuối trời níu giữ cuộc đời em...

Trảng Bàng
THƠ NGUYỄN THỊ KIMLIÊN
………………………………………………………
Đăng trên tạp chí Văn Nghệ Tây Ninh – số 28 -2010
tháng 9-10/2010

19. THÁNG BA CỦA EM

Tháng Ba của em là tấm gương soi
Ánh mắt mình lóng lánh
Tháng Ba bất ngờ trở lạnh
Em Nàng Bân trong ký ức của anh.

Trời bất chợt xám bất chợt trong xanh
Em bất thần thấy mình đang đắm đuối.
Tháng Ba ơi xin đừng lìa xa vội
Đã có gì đâu! Đã nói gì đâu!

Sao mỗi lần không được bên nhau
Sông Ngân Hà xa xôi Vàm Cỏ Đông gần lắm
Con chim sáo sang sông xổ lồng sáo tắm
Sông tháng Ba hồng thắm một lời mời.

Những Tháng Ba đã để lại trong đời
Mùa hoan lạc hoa đậu thành trái cấm
Em đợi anh trao một lần áo ấm
Em Nàng Bân trong ký ức anh.

THƠ NGUYỄN THỊ KIMLIÊN

20. CON TÔI ĐI HÁI HOA
Tặng Châu – con gái nhỏ
Chiếc giỏ nhỏ trong tay
Con tôi xách dọc theo con hẻm
Bông hường bông tím
Bông dâm bụt dịu dàng
Bông hoa giấy mỏng manh
Cả những bông hoa dại
Nho nhỏ xinh xinh
Con tôi kết thành một giỏ
Một giỏ đầy hoa
Một rừng hoa theo con về nhà
Ngắt bông đỏ tặng ba
Ba luôn mạnh mẽ
Ngắt bong trắng tặng mẹ
Mẹ bao giờ cũng hiền
Còn phần con
Là những bông màu hồng
Bao giờ con cũng nhiều mơ ước
Hồng như sắc thắm mùa xuân
Nguyễn Thị Kim Liên

21. BÉ ƠI…!
(Viết cho bé không còn nữa)

À ơi bé ơi
Bé về với mẹ
Bé đi đâu rồi
Đừng quên mẹ nhé !
Đây nào hoa cúc
Chín tháng mười ngày
Bao là mong ước
Đợi chờ bé đây.
Nào con ngựa gỗ….
Búp bê trong vườn
Nào đây bầu sữa
Mẹ ngào ngạt thơm !
Bé ơi hãy khóc
Tiếng hát chào đời
Dù muôn khó nhọc
Đừng sợ bé ơi !
Sao bé đi mãi
Mẹ đợi không về ?
À ơi… mẹ hát
Câu buồn tái tê.
Mười ngày chín tháng
Mong đón bé về
Mẹ bồng nẹ ẵm
Đừng đi !... Đừng đi !...
Bao nhiêu nước măt
Tiễn bé về Trời
Đừng xa mẹ nhé
À ơi… ! À… ơi!

NGUYỄN THỊ KIM LIÊN

22. KIẾP NGƯỜI

Thế là xong một kiếp người
Thế gian vắng một tiếng cười vô tư
Ruộng đời thiếu bóng cò
Thinh không vắng một nỗi lo phập phồng

Bao nhiêu ước vọng mênh mông
Tan đi theo tiếng cắc tùng tiễn đưa …
Chẳng cần nắng chẳng cần mưa
Không cần sớm chẳng cần trưa
mặc lòng !
Kiếp người sắc sắc không không !
Chuyến đò đưa lạnh …
thoát dòng phù du!
NGUYỄN THỊ KIM LIÊN

(CÒN TIẾP)

SH

TIẾP THEO

(TIẾP THEO )
Thân gửi nhà thơ VQK !

Quả thật anh cũng đã có những gắn bó ở miền Nam nhưng chưa được đến quê em. Âu cúng là một thiệt thòi. Nhưng biết làm sao được.
Anh cũng chưa được đọc thơ em nhiều nên cũng chưa có những nhận xét thật chính xác với tư cách là một độc giả yêu thơ.
Tuy nhiên đọc bài của tác giả Trần Hoàng Vi anh thêm trân trọng em và sự thiện cảm đó chắc chắn sẽ làm cho sự quý thơ em trong anh thêm mức độ cao hơn.
Chúc cô giáo Sông Hương có thêm những sáng tác mới dẹp hơn văn chương hơn dành cho độc giả và cho anh.

Viết bởi Vũ Quốc Khánh @ 16:35 2011-04-17
...............................
KL cảm ơn nhà thơ VQK thật nhiều nhé!
KL rất vui được nhà thơ ghé blogs KL đọc thơ KL xin gửi nhà thơ TẬP THƠ CHO SÓNG DÂNG TRÀO mà KL sắp XUẤT BẢN nhé!
Chúc nhà thơ luôn vui !

.................................
TẬP THƠ : CHO SÓNG DÂNG TRÀO (TIẾP THEO)

8.GIỮA CƠN MƯA
Chúng mình cách nhau một cơn mưa
Cả hai cùng đang khát cháy
Mà mưa dăng dăng buồn đến vậy
Giá mình vượt qua được mưa

Anh đã bao giờ đứng ngắm mưa chưa
Hạt này rơi hạt kia rơi… buốt lạnh
Và anh đã một lần cô quạnh?
Mới hiểu được em nhớ anh dưới mưa

nghe tim đập thập thình giống như ngày xưa
lần đầu gọi nhau ngực như có sấm
mưa càng rơi mình càng thêm ấm
thế mà bây giờ lại trách mưa rơi

giữa là cơn mưa mình mỗi đứa một nơi
nghe thao thiết tiếng gọi người không thấy
thôi đành ngắm mưa mà nhớ vậy
Đến bao giờ mình lại đứng dưới mưa?

Đến bao giờ em lại được chở che
Em lại được vòng tay anh sưởi ấm
Em lại được nụ hôn say đắm
Của một thời mình đứng dưới mưa

Ước ao những ao ước nhạt nhòa
Giữa một trời dăng dăng mưa ướt
Cơn gió ào qua làm em lạnh buốt
Giá mà bây giờ em lại có anh
NGUYỄN THỊ KIM LIÊN

9. CHÚT XƯA
Tôi tìm một ánh trăng xưa
Một chút lạnh một chút mưa ngày nào
Tôi xin một chút ngọt ngào
Một chút thôi đủ xôn xao một thời
THƠ NGUYỄN THỊ KIMLIÊN

1O. Em muốn

Em muốn anh là cây thông
Sừng sững giữa trời vững chãi
Dẫu có ngàn ngàn năm tuổi
Anh vẫn là anh của em

Sấm sét vẫn cứ bình yên
Khi anh là hòn đá tảng
Không có sức gì lay chuyển
Khi anh là anh của em

Em xin làm làn gió êm
Cho lá thông anh reo hát
Giữa một đại ngàn bát ngát
Nồng nàn ta mãi bên nhau

Em làm giọt nước ngọt ngào
Giúp anh dịu dàng giữa nắng
Vai em tựa vào đá cứng
Thấy anh mãi ở trong em

Hỏi em có muốn gì thêm
Không em không còn gì nữa
Cho em cho em hồn đá
Cho em cho em thông reo

Mơ ước trong veo trong veo
Thế thôi thế thôi anh nhé

NGUYỄN THỊ KIM LIÊN

11.CHỢ TÌNH

Nào đâu tuyết sương rơi
Nào đâu rừng treo vách đá
Nào đâu chợ tình tiếng khèn gợi nhớ
Nào đâu chén rượu nồng cay

Em cứ hỏi chợ tình như hỏi một người quen
Sao lại có những mùa cho tình yêu hai đứa
mành lưới sương giăng như buồng khóa
Nhốt những kẻ tình si

Chằng phải mất công hỏi bãi đá khắc chữ gì
Em chắc đó là những câu thơ hay nhất
Về cuộc ái ân bất tuyệt
Về cuộc tình huyền thoại của ngàn xưa

Em đến chợ tình như một chuyến đi chùa
Nghe dốc thở tỏ tình khó nói
Nghe đá ru lời ngọt ngào của núi
Viếng những cuộc tình còn lại với thời gian

Chợ tình chợ tình chứa chan
Quay lưng hình như chợ tình còn núi
Trước mặt chốn về lòng như tơ rối
Chợ tình ơi tôi đi không về không

( Viết khi nghe người ta kể về chợ tình Khau Vai)

NGUYỄN THỊ KIM LIÊN

12 CHIỀU NÀO

Bất ngờ em khẽ gọi
Chiều ơi về phương nào?
Nắng đừng tan loãng thế
Gió làm lòng xôn xao.

Bất ngờ em quay lại
Bông hoa bên rào thưa
Nở một mình vật vã
Làm một làn hương đưa.

Em biết rồi nắng tắt
Gió lịm rồi hoa tàn
Có một điều em sợ
Ánh trăng chiều sẽ tan...

Biết là trăng sẽ khuyết
Dù tháng năm vẫn tròn
Biết là ngày sẽ hết
Dù mãi còn hoàng hôn.

THƠ NGUYỄN THỊ KIMLIÊN

Đăng trên báo Tây Ninh ngày 4/12/2010

13.ĐÊM TỪ QUY
(Viết giùm bạn gái)
Đêm ơi
Ai làm ngôi sao thao thức?
Và chim từ quy gọi bạn không ngừng
Em bắt đền nỗi nhớ
Gió xào xạc bên ngòai cửa sổ
Em gọi tên mình trong đêm.
Riêng mình em
Lật giở câu hỏi ban ngày không lời giải đáp
Có câu hỏi không bao giờ anh biết được
Câu trả lời.
Câu hỏi chơi vơi
Mỗi lúc hiện về em lại buồn muốn khóc!
Ở bên anh
Ở trong anh
Nụ cười hạnh phúc
Không phải lần đầu em không ngủ được
Không phải bây giờ nỗi nhớ quẫn quanh em
Nhưng bây giờ đã sắp cạn đêm
Và đêm này chỉ một mình em!

Thơ NGUYỄN THỊ KIM LIÊN

14. Lời ru cho người đi lạc

Lạc đò lạc bến lạc sông
Khuya rồi gió lặng sao không trở về?
Ơi người lạc giữa bến mê
Cánh tay em mảnh trăng thề gối lên.

Lạc hình lạc tuổi lạc tên
Năm chồng tháng chất... để quên lối về
Khàn khàn cúm núm gọi hè
Về đi! Gió vít ngọn tre nhận đường.

Lạc giọng nói lạc mùi hương
Hỡi con chim biển ở phương trời nào?
Giữa trời còn một ánh sao
Anh trông lên sẽ nhìn vào mắt em.

Tay em hương em tóc em
Có ru anh lạc suốt đêm tìm về?

THƠ NGUYỄN THỊ KIMLIÊN

(CÒN TIẾP)

SH

Thân gửi nhà thơ VQK !

Thân gửi nhà thơ VQK !

Quả thật anh cũng đã có những gắn bó ở miền Nam nhưng chưa được đến quê em. Âu cúng là một thiệt thòi. Nhưng biết làm sao được.
Anh cũng chưa được đọc thơ em nhiều nên cũng chưa có những nhận xét thật chính xác với tư cách là một độc giả yêu thơ.
Tuy nhiên đọc bài của tác giả Trần Hoàng Vi anh thêm trân trọng em và sự thiện cảm đó chắc chắn sẽ làm cho sự quý thơ em trong anh thêm mức độ cao hơn.
Chúc cô giáo Sông Hương có thêm những sáng tác mới dẹp hơn văn chương hơn dành cho độc giả và cho anh.

Viết bởi Vũ Quốc Khánh @ 16:35 2011-04-17
...............................
KL cảm ơn nhà thơ VQK thật nhiều nhé!
KL rất vui được nhà thơ ghé blogs KL đọc thơ KL xin gửi nhà thơ TẬP THƠ CHO SÓNG DÂNG TRÀO mà KL sắp XUẤT BẢN nhé!
Chúc nhà thơ luôn vui !

.................................
TẬP THƠ : CHO SÓNG DÂNG TRÀO
1. EM VÀ...
Em và xa thẳm trùng khơi
Đưa bàn tay nắm tay người thoáng qua
Em và chút ráng chiều sa
Đáy sông bóng nước như là nhớ thương
Chiều ơi còn một khúc đường
Quanh vào thân phận ở phương trời nào
Người đi cùng với trăng sao
Một khung cửa sổ gió vào cùng ai?
Em và tia nắng buổi mai
Nghiêng trên thềm lá thương hoài ngày qua
Nâng niu kỷ niêm nhạt nhoà
Người về đâu … để em và... mình em...
THƠ NGUYỄN THỊ KIM LIÊN

2. GÓC BỂ CHIỀU HÔM

Em ra góc bể chiều hôm
Sóng như đôi lứa trở nồm bên nhau
Đắm say cho đến bạc đầu
Không anh em vịn vào đâu bây giờ?
Nguyễn Thị Kim Liên

(Đăng trên tạp chí BIỂN & BỜ - HÀ NỘI- tháng 5-6/2009 )

3. MỘT THOÁNG TƯỜNG VI

Kiêu hãnh thế hỡi em Tường Vi
Màu đỏ biếc giữa trời xanh biếc
Gặp em mà lòng mình tiêng tiếc
Thời gian ơi sao vội đi qua

Lá non xanh nhắc chuyện ngày xưa
Chấm đỏ tươi nhắc một thời chan chứa
Hàng dậu thưa em nép mình lấp ló
Nhắc anh về chút thẹn thùng xưa

Tường Vi ơi liệu có bao giờ ?
Anh lại được rung rinh như thế ?
Làn gió thoảng qua thoảng qua rất nhẹ
Cũng gợi lên tiếng của lòng ai !

Đã qua rồi thời ngất ngây say
Cái ngọt ngào của một thời trai trẻ
Tường Vi ơi! phải chăng vì thế ?
Trách em hoài bởi sắc đỏ nơi em

Nói vậy thôi sau giây lát ưu phiền
Biết em vì đời mà thắm đỏ
Em vì đất mà đỏ tươi rực rỡ
Đất vì em mà chắt nhựa sinh tồn

Nên gặp em vẫn thấy bồn chồn
Vẫn bâng khuâng giữa trời chiều nhạt nắng
Anh mới biết đời không thể vắng
Một chút thôi sắc em Tường Vi

Một chút thôi sắc em Tường Vi
Đã thắm muôn đời cho cây cỏ
Bên em anh dùng dằng đi ở
Trong thoáng gặp em Tường Vi! Tường Vi!
Nguyễn Thị Kim Liên

.4. ĐÀ LẠT ƯỚC

Em ước cho em đôi cánh
Em bay trên ngút ngàn thông xanh
Và em ước
Đà Lạt trời vừa đủ lạnh
Cho em tựa vào vai anh.
Không có anh trên bậc hồ Than Thở
Ngón tay em gỡ sợi tóc lẻ loi
Hoa tường vi đã một lần em hái
Nụ cười buồn sau tấm gương soi.
Em đã có một mùa thiếu nữ
Đà Lạt không em
Đà Lạt không anh
Những bước chân bao mối tình thầm gọi
Chiêu nay mưa Đà Lạt của chúng mình.

Và em ước
Anh như thông như đá
Như dốc đứng núi đồi...
Như tất cả
Em chỉ cần giọt nắng
Trong mắt nhìn
Say đắm
Của anh thôi!

THƠ NGUYỄN THỊ KIMLIÊN

5. CỎ

Ngọn gió vô tư
Thật thật đùa đùa mơn man lá cỏ
Màu xanh nôn nao gợi nhớ
Vướng vào một nỗi vấn vương

Chạm vào cỏ là chạm đến tình thương
Cứ mát và mềm từ ngàn thế kỷ
Cộm lên và lặng lẽ
Nhận vào một thoáng dịu êm

Không mưa mà cỏ cứ mọc lên
Rễ bám vào đâu mà gom đắng ngọt
Nắng gió hanh hao mấy mùa còn mất
Vẫn lặng thầm trải những xanh non

Cỏ cứ xanh xanh đến dịu êm
Cho một đời ai tìm ai gặp
Cho xin những hạt mưa thấm mát
Để dịu dàng dâng hiến những mầm xanh

Nói về cỏ mà em bâng khuâng
Chiều cứ xanh xanh cứ xanh ngọn cỏ

NGUYỄN THỊ KIM LIÊN

6.CỎ (*)
Đêm nằm mơ thấy cỏ
Một màu xanh trải đến mênh mông
Thả mình nằm dài trên đó
Hương cỏ thơm dìu dịu dâng dâng
Những ngọn cỏ mơn man mơn man
Hôn vào cỏ thấm vào môi dịu ngọt
Thấm vào ta một dòng nước mát
Thấm vào đời dào dạt những đam mê
Bỗng choàng tỉnh tan rồi giấc mơ
Một góc trời sáng bừng ánh nắng
Cỏ thực ngoài kia xanh mướt
Ta nồng nàn hơn cả trong mơ.
NGUYỄN THỊ KIM LIÊN

7.TIN NHẮN

Bỗng muốn tan ra giữa không trung
Khi thấy người gọi mình trong lặng lẽ
Tiếng chuông ngân từng hồi vội vã
Và nhịp rung thao thiết bồi hồi

Con chữ liu riu chỉ con chữ thôi
Mà đất trời ngả nghiêng xao xuyến
Có nói có cười có những lời hò hẹn
Có phút giây nghẹt thở đợi chờ

Mấy ngón tay có lúc ngây ngô
Lại có lúc run lên luống cuống
Ở đâu thế lời người vang vọng
Gọi nhớ gọi thương gọi sâu đáy hồn người

Vẫn chỉ là những con chữ thôi
Làm đêm dài ra và ngày ngắn lại
Chuông giục nỗi đợi chờ bổi hổi
Rung đến tận cùng nỗi nhơ khôn nguôi

Xin gửi vào nơi ấy xa xôi
Một hồi chuông một nhịp rung một nhịp
NGUYỄN THỊ KIM LIÊN

(CÒN TIẾP )

thao

gửi ban Kim Liên

Đọc CÓ MỘT NANG THƠ XỨ TRẢNG của Trần Hoàng Vy mà nghe thấm đâm một dòng thơ ngọt ngào chảy miên man qua hồn.

Chúc mừng bạn và tác giả Trần Hoàng Vy